Câu chuyện GIA CẢNH – Cái khó ló cái khôn.

3
1238

Phần 1: THỜI THƠ ẤU – Cái khó ló cái khôn!

Chào bạn!

Có lẽ bạn đang thắc mắc và muốn biết mình là ai? VIÊN THỊ NGỌC TRÂM là ai? Trâm sẽ chia sẻ với bạn những câu chuyện tự sự về Trâm, đó là cách để Trâm được làm quen với bạn, cũng là cách để Trâm được trải lòng ra và quay về với những câu chuyện xoay quanh cuộc đời Trâm.

Sinh năm 1979 trong một gia đình đông anh em, Trâm cảm nhận được sự khó khăn đè nặng trên vai bố mẹ. Là con út trong nhà có 9 anh chị em – thời xưa con đông là vậy, Trâm được bố mẹ “đặc cách” rằng chỉ cần lo chăm học giỏi là bố mẹ vui, không phải như các anh chị của Trâm là phải phụ bố mẹ vừa học vừa kiếm tiền thì cả nhà mới vừa đủ ăn.

Trâm còn nhớ hoài hình ảnh lúc Trâm mới 6 tuổi thôi, một chị của Trâm lúc đó đang phải học thi chuyển cấp mà ngày thì chị đi học rồi về làm phụ mẹ, đêm và sáng lại phải thức khuya và dậy sớm để học bài thi. Lúc đó Trâm chỉ nghĩ được rằng sao chị mình giỏi vậy chứ Trâm đâu cảm nhận được hết nỗi cực nhọc của chị phải vừa học vừa phụ mẹ khi chỉ mới hơn 10.

Lớn lên xíu nữa, chừng 9 – 10 tuổi, lúc này bố thường đi làm xa, mẹ và các chị nhận hàng gia công về nhà làm thêm, các anh thì đi làm thuê, thậm chí có anh còn phải đạp xích lô sau giờ học để kiếm thêm tiền phụ gia đình với 10 miệng ăn. Cả nhà cực là thế, riêng chỉ có Trâm thì mẹ không để Trâm làm việc kiếm tiền mà chỉ bắt phải chu toàn việc nhà và tự lo cho bản thân mình kể cả việc phải tự học hành chăm chỉ không được để mẹ phải nhắc. Vô tình là mẹ đã tập cho Trâm tính tự lập từ nhỏ mà không hay.

Bắt đầu ý thức tự lập của Trâm cũng lớn dần từ đó. Trâm không muốn mẹ cực thêm nữa, tảo tần sớm tối không ngưng tay. Nào là chăn nuôi, trồng rau, may đồ, đan cói, đan mành, việc gì có thêm đồng ra đồng vào là mẹ nhận về nhà làm thêm để kiếm tiền lo cho các con. Bởi với 9 người con đang tuổi ăn học và trưởng thành thì mẹ đâu thể rời khỏi nhà để đi làm trong khi đó bố thì lại đi làm xa vài tháng mới về. Bố mẹ cực là thế! Bây giờ nghĩ lại Trâm vẫn luôn ngưỡng mộ sao bố mẹ tài vậy!

Có lẽ cũng nhờ vậy mà Trâm sớm ý thức được rằng phải tự lập, tự lo, tự liệu và phải ráng học để sau này mới mong có cơ hội cải thiện được cuộc sống gia đình cho bố mẹ đỡ cực. Trâm không muốn nhìn thấy cảnh mẹ quần quật suốt cả ngày, tối đến ngủ không yên vì khắp mình nhức mỏi. Trâm không muốn bố mẹ vì mưu sinh mà phải vài tháng mới gặp được nhau, gia đình mới đoàn tụ một lần. Trâm không muốn nhìn thấy các anh chị phải cơ cực trong thời cắp xách. Nhưng tất cả những hình ảnh đó đã in sâu vào tiềm thức của Trâm tự lúc nào không hay cho đến tận bây giờ.

Và thế là vì không có tiền học thêm, không có tiền ăn hàng vui chơi với bạn bè, cũng không có tiền mua sách, lại thêm cảnh nhà phải lo ăn từng bữa, bản thân thì phải tự lo việc học, nên hàng ngày sau khi đi học về là Trâm đạp xe chạy ù ra nhà sách, đứng đọc ké…3 tiếng đồng hồ, mỏi chân mới về, suốt mấy năm trời như thế. Và chính những kiến thức Trâm đọc thời đó đã giúp Trâm rất nhiều trong trải nghiệm cuộc sống cho đến mãi bây giờ. Ngẫm lại cảnh xưa Trâm vẫn còn thấy cay cay nơi khóe mắt…

MC-Ngoc-Tram-IMG_7694
MC Ngọc Trâm

Phần 2: SỨC TRẺ VÀ Ý CHÍ  –  Tự lực và thành quả!

Hiểu được sự khó khăn của gia đình, nên Trâm ý thức được rằng, cứ mỗi một vấn đề của cá nhân mà mình để ảnh hưởng đến người thân thì lại càng thêm gánh nặng cho người thân của mình. Do vậy, dù chỉ mới bước qua tuổi học cấp 2 là Trâm đã tự làm tất cả mọi việc của Trâm và tập tính tự chịu trách nhiệm những gì mình làm.

Suốt mấy năm liền thời cấp 2, cứ sau giờ học là Trâm lại chạy ra nhà sách để đọc sách ké. Và thói quen đọc sách của Trâm đã hình thành nên từ cái khó của cuộc sống gia đình. Lúc đó Trâm chỉ thích đọc vì tò mò, để xem trong những cuốn sách đó người ta viết gì? Đọc để tìm hiểu những kiến thức trong cuộc sống đời thường mà mình cần phải biết hoặc đang thắc mắc. Đọc để tự khám phá về thế giới xung quanh và khám phá chính bản thân mình.

Bằng sự tự lập trong ý chí và nỗ lực phấn đấu để bố mẹ được an lòng, năm học lớp 7 Trâm được nhận học bổng của địa phương, năm lớp 8 được chọn làm Liên đội trưởng của trường, lớp 9 Trâm được tuyển thẳng lên lớp 10 mà không phải thi chuyển cấp và lớp 10 là Trâm được tuyển thẳng vào học lớp chọn của trường suốt 3 năm học cấp 3 của Trường PTTH Nguyễn Chí Thanh.

Bên cạnh việc học thì mình cũng tham gia đoàn đội và hai năm liền lớp 9 và 10 mình được khen tặng Đoàn Viên Xuất Sắc cấp Quận và năm lớp 11 còn được Đoàn Trường chọn là 1 trong 4 đoàn viên xuất sắc của trường tham dự khóa đào tạo cán bộ Đoàn cấp thành phố. Sau đó còn được là phó bí thư Đoàn trường và chưa kể còn đoạt giải nhất thuyết trình toàn trường năm 1996 nữa đó.

Thi Đại Học, bố mẹ muốn Trâm vào Sư Phạm để có công việc ổn định. Nhưng khi đó Trâm lại có suy nghĩ khác đi. Trâm không chấp nhận sự an phận, vì Trâm đã nhìn thấy gia đình mình cực khổ thế nào rồi. Nên Trâm quyết tâm thi vào chuyên ngành nào mà sau này Trâm có thể làm quản lý hoặc kinh doanh được. Và rồi Trâm chọn chuyên ngành Quản Trị Kinh Doanh trường ĐH Tài Chính Marketing (trước kia là Cao Đẳng Bán Công Marketing).

Việc học của Trâm cũng không được suôn sẻ dễ dàng đâu bạn ạh. Thời đó khi Trâm học hết lớp 12 và thi vào trường CĐBC Marketing là Trâm cũng phải tự lực hết mọi thứ từ chi tiêu cá nhân đến chi phí học hành. Do vậy Trâm vừa đi học, vừa làm thêm để có thể trang trải mọi chi phí và để việc học không bị gián đoạn.

Trong suốt thời sinh viên đó Trâm đã liên tục trải nghiệm qua nào là nhân viên bán hàng thời trang trong siêu thị, bán hàng hội chợ, nhân viên ký hợp đồng may đồng phục, nhân viên bán bảo hiểm…không nhớ hết nỗi, chỉ biết vì đây là những công việc parttime nên Trâm có thể vừa làm vừa học. Do vậy sau này Trâm rất hiểu cho các bạn Sale và những bạn vừa học vừa mưu sinh.

Ấy thế mà thời đó Trâm vẫn tham gia sinh hoạt Đoàn trường, không những thế còn là Bí thư chi đoàn và kiêm lớp phó văn thể mỹ của lớp nữa nhé. Có lẽ sức trẻ, đam mê và ý chí tự lập đã thúc đẩy Trâm vượt qua được thời kỳ ấy – thời kỳ mà có khi trong túi chỉ có đủ tiền ăn tô hủ tíu gõ 2.000đ, thậm chí có khi chỉ còn đúng…500đ để gửi chiếc xe đạp thôi bạn ạh…

Ra trường Cao Đẳng năm 2000 cũng là lúc Trâm bắt đầu công việc MC buổi tối, còn ban ngày thì làm thư ký văn phòng cho một Cty dịch vụ tư vấn, rồi vẫn tiếp tục với công việc parttime. Vậy là 3 jobs một lúc. Ở cái tuổi 20, 21 mà Trâm chỉ được ngủ 5 tiếng đồng hồ mỗi đêm, 1h sáng ngủ đến 6h sáng phải dậy rồi. Riêng công việc MC thì không có tối nào Trâm cho phép mình nghỉ cả.

Ý chí học của Trâm vẫn nung nấu, nên 2003 Trâm thi vào ĐH Kinh Tế để hoàn chỉnh đại học. Được cầm tấm thẻ sinh viên ĐH Kinh Tế sau khi thi đậu, Trâm lại ngậm ngùi cất nó đi và xin lưu kết quả bởi việc mưu sinh buộc Trâm phải lựa chọn việc kiếm tiền hơn là học ngay tại thời điểm lúc ấy. Và Trâm đã tạm gác việc học lại mãi cho đến năm 2008 Trâm mới đủ điều kiện tài chính và thời gian để học tiếp hoàn chỉnh, lúc này thì trường Marketing đã được nâng cấp lên thành ĐH Tài Chính Marketing như bây giờ.

Mẹ cầm trên tay tấm bằng Đại Học của Trâm năm 2010 (lúc này Trâm đã mở Cty riêng vào năm 2009 và vừa học vừa điều hành nó cho đến nay), mẹ Trâm đã khóc và nói: “Tội nghiệp không lo được cho con học hành tới nơi tới chốn mà phải để con tự lo tự lập đến mãi bây giờ mới có được cái bằng ĐH”. Trâm đã cười và nói với mẹ rằng: “16 tuổi là đủ tuổi lao động rồi mà mẹ, nên con muốn học nữa thì con phải tự lo lấy chứ!”. Mẹ cười quyện trong nước mắt hạnh phúc, vì đó là món quà mà Trâm tặng cho mẹ và cho dù hoàn cảnh cuộc sống gia đình có khó khăn như thế nào, cho dù Trâm có phải tự lực mưu sinh đi chăng nữa thì Trâm vẫn phải hoàn thành mục tiêu mà tự mình đã đặt ra.

Trâm nhận ra khi mình có mục tiêu cùng sự quyết tâm, thì bằng cách này hay cách khác, sớm hay muộn mình cũng sẽ đạt được thành công với mục tiêu của mình! Và “Thạc sỹ tâm lý” chính là mục tiêu tiếp theo mà Trâm mong muốn đạt được! Trâm sẽ làm được! Trâm sẽ thành công! Bạn ủng hộ Trâm nhé! 🙂

Trâm rất cảm ơn bạn đã dành thời gian để nghe câu chuyện về Trâm! Mong là Trâm cũng có dịp được nghe câu chuyện của bạn!

Có chia sẻ gì thì bạn gửi cho Trâm qua mục bình luận nha. Cầu chúc bạn luôn an lành bên gia đình nhé! Thân mến!

“Hạnh phúc sẽ luôn bên bạn!”

Viên Thị Ngọc Trâm – MC Ngọc Trâm

3 COMMENTS

  1. Et harum quidem rerum facilis est et expedita distinctio. Nam libero tempore, cum soluta nobis est eligendi optio cumque nihil impedit quo minus id quod maxime placeat facere.

  2. Neque porro quisquam est, qui dolorem ipsum quia dolor sit amet, consectetur, adipisci velit, sed quia non numquam eius modi tempora incidunt ut labore.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here