Nghệ thuật cân bằng cuộc sống #4: Đừng “Giận cá chém thớt” – Hãy biết ơn người đã giúp mình cho dù là việc nhỏ hay lớn!”

0
169

Em đến gặp tôi mục đích để hẹn bàn hợp tác công việc. Sau khi hai chị em trao đổi xong công việc thì đến phần hỏi han về nhau để hiểu nhau hơn. Ban đầu chỉ định là những câu hỏi thăm để xã giao vì cũng mới gặp lần đầu nên cũng không nghĩ sẽ có những chia sẻ đến gần 3 tiếng đồng hồ. Đúng là phụ nữ với nhau thì…tám thiệt chứ ko tám giỡn chơi!

Qua câu chuyện của em, tôi biết được hoàn cảnh của em đang muốn tạo dựng thành công sự nghiệp, ít nhất là thu nhập ổn cho mình để có thể chia tay cuộc hôn nhân và tự nuôi con. Tôi hỏi em có thật sự muốn chia tay chồng không? Em đã nghĩ và lường trước cảnh một mình nuôi hai con chưa? Và xoay sở cả chặng đường dài phía trước vì con còn quá nhỏ? Em bảo cực khổ em vượt qua được, chứ sống uất ức, ức chế rồi thù hận… thì em không thể tiếp tục nữa. Chính vì vậy bao lâu nay em hy sinh vì chồng con mà kết quả tình cảm vợ chồng em không được đáp lại như mong muốn mà còn bị những sự ngược đãi về tinh thần và em quyết định sẽ tự tách ra, khởi nghiệp và phải thành công!

Thấy sự quyết tâm của em thì tôi không nói đến chuyện vợ chồng nữa mà chuyển qua đề tài con cái. Hỏi ra thì tôi được biết hiện tại Bà Nội hai đứa nhỏ (mẹ chồng của em ấy) đang sống cùng hai vợ chồng em và đang chăm hai bé ở nhà rất tốt.

Qua cách kể chuyện của em, tôi nhận ra em rất hậm hực mẹ chồng và cho rằng vì bà ấy đã sinh ra chồng của em mà lại để cho chồng em làm em đau khổ, nên trách nhiệm của bà là phải dạy lại con trai mình và chăm sóc cháu của mình để gỡ lại lỗi của bà ấy. Vì vậy mà em luôn khó chịu với mẹ chồng và luôn tỏ ra không hài lòng với những gì bà làm. Ngược lại, chính vì lẽ đó mà mẹ chồng ít khi vui vẻ lại với em mà chỉ vui với cháu.

Hiểu được hoàn cảnh và tâm tình của em, tôi phân tích để em hiểu mà thay đổi cách nhìn và cách nghĩ của em để từ đó em sẽ thay đổi thái độ với mẹ chồng.

Tôi bảo em: “Theo chị, lẽ ra em phải nên cảm ơn mẹ chồng và biết ơn bà. Em cứ nghĩ đơn giản là nhờ có bà chăm cháu tốt nên em mới có thời gian và cơ hội để ra ngoài làm ăn, kiếm tiền để đạt được mục đích lập nghiệp riêng của em.

Đừng “Giận cá chém thớt” – Hãy biết ơn người đã giúp mình cho dù là việc nhỏ hay lớn!

Còn việc chồng em, đó là lỗi của chồng em và chồng em sẽ tự chịu trách nhiệm cách hành xử của anh ta đối với em chứ đó không còn là trách nhiệm của mẹ chồng em nữa, vì khi 18 tuổi là đã đủ tuổi tự chịu trách nhiệm quyền công dân thì mẹ chồng em cũng không thể can thiệp hay ép buộc và cũng ko phải lỗi của bà ấy để bà ấy phải chịu trách nhiệm hành động của con trai bà ấy.
Ngược lại, em là con dâu, không ở chung mẹ chồng thì việc làm dâu cũng đỡ tất bật, chứ lẽ ra trong hoàn cảnh sống chung như vầy thì em vẫn phải lo cho bà mới trọn đạo làm dâu. Đàng này, em vừa chưa thật sự cơm nước cho bà, mà ngược lại bà lại lo cơm nước và chăm sóc hai con em rất chu đáo. Do vậy, em hãy nhìn mặt tốt mà bà đã làm cho em để em quan tâm và thân thiện với bà hơn, chắc chắn bà sẽ vui vẻ lại với em và chăm cháu còn tốt hơn nữa.”

Nghe xong em như chợt tỉnh thức: “Chị nói vậy thì em mới nhận ra là lâu nay em đã sai với mẹ chồng, chỉ vì em bực tức chồng em quá nên em mới bực lây qua mẹ. Nhưng đúng là mẹ chồng em rất thương cháu nên cũng nhờ vậy mà em mới có thể yên tâm đi làm và lo công việc. Nhưng mà bây giờ nếu em tỏ ra quan tâm mẹ thì sợ mẹ lại không nhận, ví dụ em mua đồ ăn cho mẹ mà mẹ không thích em và không chịu ăn thì sao?”

Tôi nói: “Chẳng sao cả, em cứ mua với sự thật tâm em muốn lo cho mẹ, còn mẹ nhận hay không là quyền của mẹ, hoặc thậm chí mẹ ngược đãi ghét và quẳng bỏ thức ăn thì sẽ là nghiệp của mẹ. Còn việc của em thì cứ làm điều đúng đắn một cách thật tâm chứ đừng làm cho có, như vậy thì mẹ sẽ vui vẻ với em và mối quan hệ mẹ chồng với em sẽ vui thuận hơn, biết đâu qua việc này chồng em sẽ biết trân quý em hơn khi thấy em chăm lo cho mẹ anh ấy trong khi anh ấy đang đối xử tệ với em thì sao?!

Em: “Dạ chị, nhờ chị phân tích mà hôm nay em mới nhận ra là lâu nay em đã sai với mẹ, từ bữa nay em sẽ thay đổi suy nghĩ và nhẹ nhàng với mẹ hơn. Để lát chiều đi làm về em mua gì đó về ăn tối với mẹ luôn. “

…..

Lúc đó cũng đã xế ba giờ chiều, tôi thấy vui vui trong lòng khi lại vừa chia sẻ để giúp cho một người sống vui hơn và một mối quan hệ gia đình hạnh phúc hơn!

Mỗi ngày ta chọn một niềm vui!
Biết cách cân bằng, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn!
Kinh nghiệm là sự trải nghiệm thực tế của bản thân và của những người xung quanh! Mong muốn mọi người có cuộc sống an lạc và hạnh phúc!
Cuộc sống ngắn ngủi lắm! Hãy yêu thương và đừng làm tổn thương nhau nhé, bạn ơi!

Viên Thị Ngọc Trâm – Chuyên gia tư vấn “Nghệ thuật cân bằng cuộc sống!”

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here